Chương mở đầu Đã gần mười năm kể từ khi tôi bắt đầu bước chân vào hoạt động chính trị. Lúc đó tôi khoảng 35 tuổi, tốt nghiệp trường luật được bốn năm, vừa mới kết hôn và nhìn chung nóng vội với đời. Có một ghếtrống trong Nghịviện bang Illinois, và một vài người bạn gợi ý là tôi nên ra tranh cử. Họcho rằng với nghềnghiệp là một luật sư vềquyền công dân và những mối quan hệtôi có được trong thời gian hoạt động cộng đồng, tôi sẽlà một ứng cửviên có triển vọng. Sau khi bàn bạc với vợ. tôi tham gia cuộc đua và làm đúng những gì mà một ứng viên lần đầu nên tham gia tranh cửthường làm. Tôi nói chuyện với tất cảnhững ai lắng nghe tôi. Tôi đến những mục họp câu lạc bộvà các tuổi gặp mặt của nhà thờ, các tiệm thẩm mỹvà cửa hàng cắt tóc. Chỉcần thấy một "nhóm" hai người đứng ởgóc phốlà tôi sẵn sàng băng qua đường, đưa họtờrơi vận động tranh cử. Và đi đến đâu tôi cũng bịngười ta hỏi cùng hai câu: "Anh đào đâu ra cái tên ngộnghĩnh thế?" Và rồi: "Trông anh cũng ...